Tuesday, November 12, 2013
Xem Phim Cầu Vồng Hoàng Kim
Phim Cầu Vồng Hoàng Kim -Golden Rainbow 2013 (50/50 Tập Cuối) VietSub Full HD Trọn Bộ, Một trong những dự án điện ảnh được chờ đợi nhất từ trước đến nay Golden Rainbow vietsub, Hôm nay MBC đã chính thức xác nhận thông tin về việc Jung Il Woo và UEE góp mặt trong dự án truyền hình mới của đài mang tên Golden Rainbow với nhiều cảnh quay nét và hấp dẫn chắc chắn lôi cuốn cho khán giả có nhiều điểm thú vị mới và hấp dẫn chờ đợi đến các bạn. Câu chuyện xoay quanh 7 đứa trẻ có hoàn cảnh khác nhau trưởng thành dưới cùng một mái nhà, Baek Won (UEE), Man Won (Lee Jae Yoon) và Cheon Won (Cha Ye Ryun) là ba trong số đó. Sau thời gian dài chung sống, Man Won nảy sinh tình cảm với cô em gái “hờ” Baek Won. i tên gốc Golden Rainbow được sản xuất năm 2013 với sự tham gia của UEE, Jeong Il woo, Kim Sang joong, Jo Min ki, Do Ji won, Kim Yoo jeong, do đạo diễn Kang Dae seon, chỉ đạo . Phim có thời lượng 20 Tập và thuộc thể loại phim Tình Cảm. Golden Rainbow là bộ phim mang mô-típ mới, kể về 7 đứa trẻ mồ côi không cùng huyết thống, sống bên nhau và đối mặt với nhiều thử thách của cuộc đời. Đảm vai anh chị cả của ngôi nhà ấy là Jung Il Woo và UEE.Trong phim, Jung Il Woo vào vai công tố viên Seo Do Young. Anh là người cởi mở, có trái tim chân thành nên sự quan tâm, chăm sóc dành cho Baek Won . Xem Phim Cau Vong Hoang Kim Tap 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40
Xem Phim Những Người Thừa Kế
Phim Những Người Thừa Kế Buổi sáng cùng ngày, một nhân viên của đoàn phim cũng chia sẻ hình ảnh cuốn kịch bản The Heirs chụp cùng hộp đồ ăn dán hình Park Shin Hye với lời nhắn: "Đây là kịch bản của bộ "Người cố gắng đội vương miện lên phải chịu sức nặng của nó - Những người thừa kế" của đài SBS. Hôm nay là ngày quay đầu tiên của The Heirs. Rất vui được gặp mọi người. Hãy cười thật nhiều và làm việc vui vẻ cùng nhau nhé". sau nhiều lần dự đoán những diễn viên tham gia phim thì nam diễn viên Xem Phim Những Người Thừa Kế Choi Jin Hyuk đã thay thế Jung Yong Hwa vào vai anh trai của Lee Min Hoo trong phim. Chúng ta hãy cùng chờ đóng phim Những Người Thừa Kế với dàn diễn viên tài năng cùng nhà biên kịch nổi tiếng với nhiều tác phẩm thành công Kim Eun Sook nhé!Cha Eun Sang (18 tuổi): The Heirs (tạm dịch: Người thừa kế) của nhà biên kịch nổi tiếng Kim Eun Sook trước đó đã bị giới làm phim Hàn phàn nàn vì thu hút... quá nhiều ngôi sao tài năng của họ. Lấy mô típ quen thuộc là câu chuyện về hoàng tử - Lọ Lem, nhiều khán giả kỳ vọng Kim Eun Sook sẽ mang tới nét mới cho The Heirs lần này. Xem Phim Những Người Thừa Kế Tập 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, tập cuối.
Monday, November 11, 2013
xemphimhay08phim.blogspot.com Mụ Rapet lại bên giường
xemphimhay08phim.blogspot.com Mụ Rapet lại bên giường, ngắm người hấp hối. Mụ xem mạch sờ ngực, nghe bà lão thở, hỏi han để nghe bà nói, rồi sau khi đã ngắm nghía bà lão thêm một hồi lâu, mụ đi ra. Honore theo đằng sau. Ý mụ đã định. Bà lão không còn được đến tối. Honore hỏi: - Thế nào? Mụ trả lời: - Thế này, phải kéo đến hai ngày, có khi ba. Bác cho tôi sáu quan tất cả. Gã kêu lên: - Sáu quan! Sáu quan! Mụ lẫn rồi à? Tôi bảo cho mụ biết là bà lão còn năm, sáu giờ đồng hồ nữa thôi, không hơn đâu! Và họ mặc cả rất lâu, cả hai đều ráo riết hăm hở. Thấy mụ gác định ra về, thấy thời gian trôi qua, thấy lúa mì của mình không tự gặt về được, cuối cùng gã đồng ý: - Thôi được, thế là ngã ngũ, sáu quan, tất cả, đến lúc đem đi chôn. - Thế là ngã ngũ, sáu quan. Và gã ra đi, bước ngắn bước dài, đến với lúa mì của gã đang rạp xuống đất, dưới mặt trời nặng nề hun chín mùa màng. Mụ Rapet quay vào trong nhà. Mụ đã đem đồ khâu vá đến, vì bên người hấp hối và người chết, mụ vẫn làm việc không ngừng, khi thì làm cho mụ, khi thì cho gia đình thuê mụ làm cả hai việc một lúc, trả thêm tiền công. Thốt nhiên, mụ hỏi: - Mụ Bontemps này thế đã làm lễ xức dầu cho mụ chưa? Bà lão nông dân lắc đầu ra ý “không”, và mụ Rapet vốn người sùng đạo, hấp tấp đứng dậy: - Lạy Chúa, ai lại thế bao giờ? Để tôi đi tìm cha xứ. Và mụ tất tả đến nhà xứ, vội vã đến mức bọn trẻ con trông thấy mụ chạy long tong như thế, cứ tưởng có chuyện rủi ro gì xảy ra. Linh mục đến ngay, mặc áo lễ trắng, đứa bé hầu lễ đi trước lúc lắc cái chuông con để báo hiệu có Chúa Trời đi qua đồng quê oi bức và yên tĩnh. Những người đàn ông làm lụng ở đằng xa, ngả mũ và đứng đợi cho tà áo trắng khuất sau một trang trại; những người đàn bà đang lượm lúa đứng thẳng lên để làm dấu thánh giá; những con gà mái đen, hoảng sợ, chạy trốn dọc theo đường hào, đung đưa hai chân, cho đến tận cái hố rất quen thuộc với chúng, và lỏn ngay vào đó; một con ngựa non buộc ở cánh đồng cỏ, nhìn thấy tà áo lễ đâm hoảng chạy vòng quanh đầu sợi dây, vừa chạy vừa lồng lên. Chú bé hầu lễ mặc áo đỏ, rảo bước; và linh mục, đầu ngả về một bên vai, đội mũ vuông. Vừa theo sau vừa cầu kinh còn mụ Rapet đi sau cùng cúi rạp người xuống, gập mình làm đôi như thể vừa đi vừa lạy, hai tay chắp lại như ở nhà thờ.
xemphimhay24org.blogspot.com Nhưng gã nông dân còn nghĩ ngợi
xemphimhay24org.blogspot.com Nhưng gã nông dân còn nghĩ ngợi. Gã biết rõ bà mẹ gã lắm. Gã biết bà lão bền bỉ, tráng kiện và dai sức đến như thế nào. Mặc dù thầy thuốc nói thế chứ dễ phải kéo đến tám ngày mới xong. Gã cả quyết nói: - Không, tôi muốn mụ định cho tôi một giá, thế, một giá để trông cho đến xong. Tôi cũng liều may rủi xem sao. Thầy thuốc bảo là bà sắp đi ngay. Nếu thế thì hay cho mụ, thiệt cho tôi. Nhưng nếu bà lão còn đến mai hay lâu nữa thì hay cho tôi, thiệt cho mụ! Mụ coi người ốm ngạc nhiên, nhìn gã đàn ông. Mụ chưa từng nhận khoán một cái chết nào. Mụ ngần ngừ, cũng muốn thử cầu may xem sao. Rồi mụ nghi người định bịp mình. - Chưa nhìn thấy bà lão nhà bác thì tôi chưa nói năng gì được. – Mụ trả lời. - Thế thì đi, đi xem. Mụ chùi tay rồi theo gã đi luôn. Dọc đường họ chẳng nói năng gì. Mụ đi tất tưởi, trong khi gã sải đôi cẳng chân dài như thể mỗi bước đều phải bước qua một con suối. Những con bò nằm trong đồng, mệt mỏi vì nóng bức, nặng nề ngửng đầu lên và rống khe khẽ, hướng về phía hai người đi qua, để xin họ ít cỏ tươi. Gần về đến nhà, Honore Bontemps lẩm bẩm: - Ngộ xong rồi thì sao? Và niềm ao ước bất tự giác của gã bộc lộ ra trong giọng nói. Nhưng bà lão không hề chết. Bà nằm ngửa, trên chiếc giường nát, hai bàn tay đặt lên cái chăn vải tím, những bàn tay gầy một cách kinh khủng: gân guốc xù xì, giống như những con vật lạ lung, như những con cua, và quắp lại vì bệnh tê thấp, vì những nỗi nhọc nhằn, vì những công việc chúng đã làm gần suốt một thế kỷ.
phimhaynhatkhauhd.blogspot.com Mụ Rapet
/phimhaynhatkhauhd.blogspot.com Mụ Rapet, một mụ thợ giặt già, thường trông nom người chết, người ốm ở làng và ở các vùng lân cận. Rồi bỏ xong khách hàng vào tấm vải mà họ không bao giờ ra khỏi nữa, mụ lại quay ra cầm bàn là, là quần áo cho người sống. Răn reo như quả táo khô từ năm ngoái còn lại, tàn nhẫn, ganh ghét, keo kiệt, một sự keo kiệt đến mức kỳ quái, người cúi gập xuống như thể bị gãy xương hông vì động tác triền miên đưa bàn là trên vải, dường như mụ có một mối tình quái đản và trắng trợn với sự hấp hối. Mụ chỉ nói đến những kẻ mụ đã nhìn thấy họ chết, đến đủ loại chết khác nhau mà mụ đã tham dự; và mụ kể lại hết sức tỉ mỉ những chi tiết bao giờ cũng giống nhau, hệt như một tay săn bắn thuật lại các phát súng của y. Khi Honore Bontemps đến nhà mụ, gã thấy mụ đang pha nước lơ để hồ cổ áo cho các bà người làng. Gã nói: - Chào mụ, mụ Rapet, công việc có khá không? Mụ quay đầu về phía gã: - Vậy thôi, vậy thôi. Còn nhà bác thế nào? - Ồ, phần tôi thì được. Nhưng bà cụ nhà tôi không ổn.
phimhay1014003.blogspot.com Gã nông dân đứng đối diện viên thầy thuốc
phimhay1014003.blogspot.com Gã nông dân đứng đối diện viên thầy thuốc, trước giường người hấp hối. Bà lão, lặng lẽ, nhẫn nhục, minh mẫn, nhìn hai người đàn ông và nghe họ trò chuyện. Bà sắp chết; bà không cưỡng lại, đời bà hết rồi, bà đã chín mươi hai tuổi. Qua cửa sổ và cửa ra vào để ngỏ, mặt trời tháng bảy tràn vào, rọi ánh nắng nóng nực lên nền đất nâu, mấp mô, đã nện lèn dưới gót guộc của bốn thế hệ dân quê. Cả mùi vị đồng ruộng cũng thoảng vào, do cơn gió oi bức thổi tới, mùi cỏ, mùi lúa mì, mùi lá khô nỏ dưới sức nóng ban trưa. Châu chấu kêu ran ran, khiến đồng quê vang lên tiếng lách tách lao xao, giống tiếng những con cào cào gỗ bán cho trẻ em chơi trong hội chợ. Thầy thuốc cất cao giọng, nói: - Bác Honore, bác không thể để bà cụ bác trơ trọi một mình trong tình trạng này được. Bà cụ sẽ tắt thở bất kỳ lúc nào! Và gã nông dân, phiền muộn, nhắc lại: - Tôi phải gặt lúa cho xong chứ. Lúa chín rũ xuống lâu quá rồi. Vừa may tốt trời. Này, mẹ bảo sao, hử? Và bà lão hấp hối, hãy còn bị day dứt vì thói keo kiệt của gã Norman, “ừ” bằng mắt và trán, ý bảo con đi gặt lúa và cứ để bà chết một thân một mình. Nhưng viên thầy thuốc nổi giận và giậm chân: - Bác chỉ là đồ súc vật thôi bác biết chưa và tôi không cho phép bác làm như thế bác biết chưa. Và nếu bác buộc phải gặt lúa về ngay ngày hôm nay, thì đi mà tìm mụ Rapet, chứ sao! Và bảo mụ ấy trông nom bà lão. Tôi muốn thế, bác biết chưa? Và nếu bác không nghe lời tôi thì khi nào đến lượt bác ốm, tôi sẽ để mặc bác chết như con chó ấy, bác biết chưa?
xemphimhaynhathdue.blogspot.com Mình tỉnh dậy
xemphimhaynhathdue.blogspot.com Mình tỉnh dậy. Khi ấy sương vẫn còn bay quẩn quanh điếm canh. Mình nhìn quanh, cái bầu của Mơng đã bị lũ trẻ trâu lấy mất, chúng đang tranh nhau tít phía bờ sông. Thôi, gửi bầu về phía dòng nước, cho bầu mãi sạch mãi thơm. Tiếng điện thoại lại rền rĩ. Lại Phan. Em quyết định rồi, từ hôm nay em sẽ bỏ anh. Anh sẽ phải ân hận đấy. Kề theo tiếng Phan là giọng một người đàn ông quen thuộc. Tiếc làm gì cái thằng nhà quê ngộ chữ ấy hả con. Không dưng mình bỗng cười sặc sụa, cái cười không cưỡng lại được, cười đến mặt đỏ trong gương xe và từ hố mắt tràn ra những hạt bụi. Người ta bảo đấy là giọt nước trời, nó mặn đắng hơn cả muối và chát hơn mọi thứ cộng lại. Hừ, nước trời rớt tràn qua mặt, rớt xuống đất. Đất cằn khô xoá đi hết dấu vết. Tiếng cười mình khô khốc. Đường về thành phố sao mà dài. - Ngày... Mình vẫn đi làm, nhận thêm một số công việc biên tập cho một công ty văn hoá. Những cuốn sách in làm sáng, những tập thơ của những ông chủ nhiều tiền... Thế rồi quen đi. Nhà mới mình thuê được là một căn xép ở giữa xóm liều. Đêm về lại cặm cụi gõ máy vi tính, những bài báo dẫn dụ mình đi vào đủ mọi chuyện của đời người. Cuối cùng, mình tạo thêm thư mục mới: Nhật ký. Đó là những trang buồn bã. Nhưng mỗi khi sang trang mới mình đều nắn nót tạo phông VnPresent hai chữ thật riết róng nhưng cũng thật bình thường: Phải sống. Sống cho đủ một cuộc đời, cho dù còn cô đơn dài dài, còn thiếu thốn và còn nhiều khốn khó. Những dòng chứ ấy đủ tạo dựng niềm tin để dỗ mình vào giấc ngủ, nó gợi cho mình một câu nói, phải, suy cho cùng mai lại là một ngày mới, khác với ngày hôm nay. Trong điện thoại thi thoảng lại có tin nhắn, anh mới nhận được cục tiền lớn phải không, mời em đi Hà Nội trà cho tnfh thương mến thương đi. Đi thì đi, đi ăn kem đủ mùi, đi uống Hà Nội trà và được nghe em hỏi, anh sắp lấy vợ chưa. Mình cười, tháng mười? - nghe thật oách. Tháng mười? Bao giờ cho đến tháng mười! Ừ, bao giờ nhỉ, nhưng mà hết ngày hết tháng thì cũng phải đến thôi...
Subscribe to:
Posts (Atom)